Friday, 28 October 2011

Triển lãm của người Tây Tạng lưu vong


Triển lãm của người Tây Tạng lưu vong

Cập nhật: 15:08 GMT - thứ sáu, 28 tháng 10, 2011

Người Tây Tạng lưu vong quỳ trên đất mang tới từ Tây Tạng

Nhiều người Tây Tạng lưu vong đã quỳ xuống cầu nguyện trên khu đất được chở từ quê hương họ tới.

Một triển lãm nghệ thuật tại thị trấn Dharamsala của Ấn cho phép nhiều người Tây Tạng lưu vong cơ hội lần đầu tiên được đặt chân lên đất quê hương mình.

Nghệ sĩ người Tây tạng, Tenzin Rigdol, đã chở 20,000kg đất từ Tây Tạng tới Dharamsala, nơi đức Dalai Lạt Ma đang cư ngụ và cũng là trụ sở của chính phủ lưu vong Tây Tạng, để dàn dựng triển lãm nghệ thuật của mình.

Khoảng 6.000 người Tây Tạng đã tới thăm triển lãm, được khai mạc hôm thứ Tư.

Đối với nhiều người, cơ hội được đặt chân trên chính đất từ Tây Tạng là một điều thực sự cảm động.

Triển lãm mang tên "Tổ quốc của chúng ta, nhân dân của chúng ta".

"Bước trên đất chính thực từ Tây Tạng, tôi cảm thấy như mình đang được trở về quê hương sau 51 năm. Tôi sinh ra tại Tây Tạng. Kể từ khi tôi bỏ chạy vào năm 1959, tôi không có cơ hội trở về," ông Phuntsog Namgyal, 57 tuổi, nói.

"Tôi cảm thấy trong trái tim mình như thể đang trở lại Tây Tạng", ông nói.

'Cảm giác may mắn'

Một số người Tây Tạng đã quỳ xuống cầu nguyện trên khu đất đó. Những người khác thử nếm miếng đất để được kết nối với quê hương mình.

"Tôi sinh ra ở Ấn Độ vì thế đây là lần đầu tiên tôi bước trên miếng đất Tây Tạng. Tôi cảm thấy mình thật may mắn và tôi tin chắc rằng rồi một ngày tôi sẽ trở về Tây Tạng. Triển lãm mang lại cho tôi niềm hy vọng," Tsering Dolma, 29 tuổi, nói.

Nghệ sĩ Tenzin Rigdol cho biết ông có được cảm hứng làm triển lãm này sau khi cha ông qua đời khi sống lưu vong và không thực hiện được ước nguyện cuối cùng của mình là trở về quê hương.

Một khay đất được mang tới cho đức Dalai Lạt Ma, người đã viết dòng chữ Tây Tạng bằng tiếng Tây Tạng lên đó.

"Thật vô cùng phấn khích khi thấy Đức Dalai Lạt Ma khắc họa thông điệp đơn giản và mạnh mẽ nhất lên mặt đất, khẳng định nó là Tây Tạng, mảnh đất yêu quý của Ngài và của chúng tôi," ông Rigdol nói.

Nghệ sĩ này đã từ chối không cho biết chính xác đất đã được lấy từ đâu tại Tây Tạng và làm cách nào để đưa tới Ấn Độ vì những quan ngại về an ninh. Tuy nhiên ông cho biết ông đã quay phim quá trình này và sẽ cho công bố vào một thời điểm sau này.

Ông Rigdol đã mời những người Tây Tạng sống tại Dharamsala tới giúp ông gỡ bỏ triển lãm bằng cách mang những túi đất về nhà mình.

source

BBC Vietnamese

Monday, 27 June 2011

Gấu trúc học võ, Trung Hoa sóng gió


Thứ sáu 24 Tháng Sáu 2011
Gấu trúc học võ, Trung Hoa sóng gió

Tuấn Thảo

Sau ba tuần lễ công chiếu, tập nhì của bộ phim Kung Fu Panda (Gấu trúc học võ) đã thu về hơn 300 triệu đôla. Trong đó có gần một nửa số doanh thu đến từ thị trường Mỹ. Đáng ngạc nhiên hơn cả là bộ phim rất ăn khách tại Hoa Lục. Sự thành công này khiến cho nhiều người ở Trung Quốc không mấy hài lòng.

Tại Trung Quốc, bộ phim Gấu trúc học võ tập nhì đã phá kỷ lục với 18 triệu rưỡi đôla (12,8 triệu euros) chỉ riêng trong tuần lễ đầu tiên ra mắt khán giả ở rạp. Như vậy, tập hai bội thu hơn cả tập một và đồng thời vượt qua mặt Hải tặc vùng Caribê (Pirates of the Caribbean), được xem như là bộ phim Mỹ đầu tiên vượt qua ngưỡng doanh thu đầy biểu tượng 100 triệu yuan tương đương với 15 triệu đôla (10,6 triệu euros), sau 7 ngày chiếu ở rạp.

Về nội dung, chuyện phim của tập nhì nối tiếp phần một. Gấu trúc sống ở vùng Thung lũng Bình yên cùng với 5 huynh đệ đồng môn (Hổ, Hầu, Hạc, Xà và Bọ ngựa). Nhưng thế giới an lành ấy lại bị đe dọa bởi sự xuất hiện của Thái tử Châu Tước (chim công). Nhân vật này trở về Trung Hoa với một loại vũ khí bí mật đáng gờm, dùng pháo hoa để chế biến súng pháo thần công (đại bác), dùng hỏa lực để tiêu diệt các môn võ cổ truyền và thỏa mãn tham vọng làm bá chủ giang sơn.

Về hình thức, Gấu trúc học võ tập nhì ngoạn mục hơn nhiều tập một chủ yếu nhờ vào công nghệ quay phim ba chiều (3D). Kỹ xảo điện toán tinh vi giúp cho các màn bắn pháo hoa trở nên vô cùng rõ sắc và đẹp mắt. Nhưng đổi lại, tập hai không gây nhiều ngạc nhiên bằng tập trước : Các màn pha trò tiếu lâm tiếp tục khai thác sự chênh lệch trong tình huống, tuy vẫn hài hước vui nhộn nhưng không còn bất ngờ như ban đầu.

Vào lúc mà bộ phim tiếp tục lôi cuốn đông đảo khán giả nhỏ tuổi vào các rạp hát, thì tranh luận lại nảy sinh về điều được gọi là ‘‘văn hóa ngoại xâm’’ trên các diễn đàn trực tuyến và nhất là trên các mặt báo ở Trung Quốc. Tại các nước Âu Mỹ, giới trẻ thích truy cập các trang Facebook và Twitter, thì một cách tương tự thanh niên Trung Quốc thích vào mạng xã hội có tên là Xiaonei (renren.com).

Được thành lập cách đây vài năm, mạng Xiaonei đã nhân lên gấp ba số thành viên từ 70 triệu vào năm 2008 lên đến hơn 200 triệu vào năm nay. Trên mạng Xiaonei, có một trang tên là Bạn mê xem phim, nhưng lại ghét Gấu trúc học võ. Đó là nơi mà các thành viên trao đổi ý kiến với nhau và đa số đều có vẻ không hài lòng cho lắm trước hình ảnh của con gấu trúc theo cách vẽ của các nhà làm phim Mỹ.

Đối với người Trung Quốc, con gấu trúc được xem như là một biểu tượng quốc gia. Chỉ cần nhìn vào các mặt hàng bày bán trên thị trường, ta sẽ thấy có khá nhiều thương hiệu sản phẩm tạc hình con gấu trúc. Còn trong mắt của các nhà làm phim hoạt hình thuộc hãng Dreamworks, thì nhân vật gấu trúc lại ham ăn lười biếng, cái bụng phệ lúc nào cũng kêu to như thể chưa xong phần tiêu hóa. Rốt cuộc, con gấu trúc cũng trở thành anh hùng, nhưng lại là một thứ anh hùng bất đắc dĩ. Bộ phim vui nhộn vì biết khai thác những tình huống ngược đời. Ở cùng một nhân vật, người Âu Mỹ chủ yếu thấy nét suy ngẫm khôi hài, người Trung Quốc lại thấy sự châm biếm mỉa mai.

Có lẽ cũng vì thế mà khi Gấu trúc học võ được công chiếu ở Trung Quốc, nghệ sĩ Zhao Bandi đã kêu gọi tẩy chay bộ phim vì theo ông, các nhà làm phim Mỹ không hiểu gì mà lại đi bóp méo văn hóa Trung Hoa. Còn giáo sư Chen Wu thuộc trường đại học Bắc Kinh thì chỉ trích thâm ý của các nhà sản xuất phim Mỹ, khai thác hình tượng con gấu trúc để trục lợi kiếm lời, nấp mình đằng sau công nghiệp giải trí để truyền đạt ý tưởng của mình đến nhiều đối tượng cùng một lúc. Vị giáo sư này gọi đó là một cuộc ‘‘xâm lăng của văn hóa ngoại bang’’ và giải thích rằng một bộ phim với toàn là những nhân vật Mỹ chưa chắc gì đã thuyết phục được khán giả Trung Quốc, nhưng một bộ phim Mỹ hàm chứa nhiều nét văn hóa Trung Hoa sẽ dễ dàng đánh trúng đối tượng là người Trung Quốc hơn.

Cuộc tranh luận xung quanh bộ phim Gấu trúc học võ thật ra là một câu chuyện dài nhiều tập. Nó bắt nguồn ngay từ lúc ra mắt tập đầu tiên tức là vào năm 2008. Vào thời đó, đạo diễn Steven Spielberg, một trong những người sáng lập hãng phim Dreamworks, đã tẩy chay Thế Vận Hội Bắc Kinh. Lúc đầu, ông nhận lời làm cố vấn nghệ thuật trong cách dàn dựng lễ hội Olympic, nhưng sau đó ông rút lui để phản đối việc chính quyền Bắc Kinh hậu thuẫn Sudan, mặc dù thảm họa nhân đạo đang diễn ra ở vùng Darfour của nước này. Chính cũng vì vậy, mà tập đầu của Gấu trúc học võ đã gây ra nhiều phản ứng mạnh mẽ, khi phim được công chiếu ở Trung Quốc.

Để tránh cho tranh luận tái diễn, hãng phim Dreamworks lần này đã tỏ ra khôn khéo hơn trước rất nhiều, đặc biệt là ở ba điểm. Thứ nhất, các nhà sản xuất chọn một nữ đạo diễn người Mỹ gốc Hoa, cô Jennifer Yuh Nelson. Thứ nhì, đoàn làm phim đã nhiều lần đến thăm các hiệp hội bảo vệ loài gấu trúc ở Trung Quốc. Thứ ba, ban đặc trách khâu quảng cáo đã thực hiện công việc tiếp thị ngay từ giai đọan tiền kỳ của bộ phim, để lọt thông tin ra bên ngoài để bắt mạch thị trường, tránh vận dụng những hình tượng như long phụng vào các nhân vật phản diện (rồng là linh vật đối với người Trung Hoa, nhưng lại là hung thần đối với văn hóa Âu Mỹ). Nói tóm lại, ngay từ đầu, đoàn làm phim đã tìm cách giới hạn càng nhiều rủi ro chừng nào, thì càng tốt chừng nấy.

Trên các diễn đàn thông tin, không phải chỉ có những ý kiến bất bình với hai tập phim Gấu trúc học võ. Về điểm này, thì các ý kiến đăng tải trên mạng cho thấy là dư luận Trung Quốc bị chia thành hai phe. Một bên thì phản đối, còn một bên thì cho rằng thay vì đi chỉ trích người khác, tại sao các nhà làm phim Trung Quốc không tự nhìn lại mình. Đối với nhiều bạn trẻ ở Trung Quốc, thì nền điện ảnh Hoa Lục còn vướng phải lưỡi kéo kiểm duyệt. Trước một sự kiểm sóat như vậy, không phải là không còn sáng tạo, nhưng các tác phẩm mang tính chất phê phán chỉ có thể thành hình ở ngoài luồng. Bằng chứng là nhiều phim Trung Quốc thành công ở nước ngoài, một là quay lén, hai là tìm cách luồn lách để đi vòng sự kiểm duyệt.

Theo lời ông Wu Jiang, Giám đốc nhà hát Kinh kịch Quốc gia, phần lớn bộ phim Gấu trúc học võ đều dựa trên văn hóa Trung Hoa, vậy thì tại sao người Trung Quốc lại không làm được một bộ phim như vậy? Báo Courier International thì trích dẫn đạo diễn Lu Chuan cho rằng thay vì phí lời chỉ trích, thì nên để dành công sức để xây dựng ngành làm phim nội địa xứng đáng hơn với hình ảnh của một cường quốc điện ảnh. Theo đạo điễn này, nếu như các tác giả Trung Quốc phải được duyệt qua trước, luôn tục làm theo chỉ đạo, thì e rằng chẳng còn ai thật sự còn có hứng thú để sáng tạo. Trong bối cảnh này, đạo diễn trẻ tuổi Lu Chuan cảm thấy vui mừng khi mà Trung Quốc đầu tư vào việc thành lập một hãng phim hoạt hình có tầm cỡ, đặt tại thành phố cảng Thiên Tân, nằm cách thủ đô Bắc Kinh khoảng một tiếng đồng hồ đi xe hơi.

Còn theo báo Le Monde, Gấu trúc học võ tập hai trước hết là một câu chuyện ngụ ngôn thú vị, dành cho mọi lứa tuổi. Bộ phim có thể hiểu theo nhiều nghĩa khác nhau và một trong những cách đọc là cuộc tranh giành ảnh hưởng giữa hai siêu cường Hoa Kỳ Trung Quốc. Anh hùng thắng kẻ tà vì ở một bên Gấu trúc tuy dùng võ nhưng thế mạnh lại xuất phát từ tâm, trong khi chim công chỉ đơn thuần dùng hỏa lực. Không biết ẩn dụ này làm cho người Trung Quốc nhột ở chỗ nào. Từ năm 2008, Bắc Kinh tập trung phát triển việc sử dụng quyền lực mềm (soft power) để tô điểm hình ảnh, nâng cao uy tín của mình trên trường quốc tế.

Khái niệm này, kể từ một thập niên qua, được định nghĩa như khả năng thu hút và thuyết phục các quốc gia khác mà không cần sử dụng đến sức mạnh (hard power). Quyền lực mềm được thể hiện qua hàng loạt các yếu tố như hình ảnh, uy tín, năng lực giao tiếp, mức độ cởi mở của xã hội, tính gương mẫu của chính quyền và sức quyến rũ của nền văn hóa, vân vân… Nhưng rõ ràng là trong lãnh vực sử dụng quyền lực mềm, người Mỹ đã ghi được một bàn thắng với sự thành công không thể chối cãi của bộ phim Kung Fu Panda ở Hoa Lục. Tuy nhiên, bộ phim Gấu trúc học võ tập nhì sẽ hay hơn thế nữa, nếu như các nhà làm phim Mỹ đã không tự kiểm duyệt mình để tránh đụng chạm. Rốt cuộc thì Panda của Mỹ lại sợ bị gõ đầu bằng gậy trúc. Còn gấu trúc Trung hoa thì lại bị gậy ông đập lưng ông.

source

RFI Vietnamese

Friday, 10 June 2011

Tắm biển ở “Hòn ngọc Địa Trung Hải” (4)


Cập nhật lúc: 5/26/2011 3:35:35 PM
Tắm biển ở “Hòn ngọc Địa Trung Hải” (4)

Bút ký du lịch của Nguyễn Hồng Anh

“Cô Dâu Địa Trung Hải”? Bãi biển trước thành phố Alexandria ngày nay không còn là nơi lý tưởng để du khách đến tắm

Nói đến Alexandria là nói về một thành phố biển, được mệnh danh là The Pearl of the Mediterranean (Hòn ngọc Địa Trung Hải) hay thơ mộng hơn, The Bride of the Mediterranean (Cô dâu Địa Trung Hải) với một bờ biển dài cả 30 cây số.

Đất lành chim đậu, dân tứ phương tới đây buôn bán sinh sống. Người ta nói trong 300 năm từ thời của Alxander the Great vĩ đại đến thời của nữ hoàng Cleopatra VII sắc nước hương trời, dân số của thành phố biển này chừng nửa triệu tới một triệu người, được coi là đông nhất theo sự hiểu biết của người Tây phương thời đó. Ngày nay Alexandria là thành phố lớn thứ hai của Ai Cập với dân số trên 4 triệu người. Liệu còn đẹp như thuở xưa? Mời bạn cùng đi xem với chúng tôi.

Nữ hoàng Cleopatra từng tắm nơi đây?

Sau khi xem pháo đài Qaitbay, người dẫn du lịch đưa chúng tôi đến bãi biển của thành phố là mục tiêu thứ hai của chuyến đi. Tôi nghĩ thành phố có thể còn một số bãi biển khác (vì dài cả 30 cây số) nhưng Ekramy đưa chúng tôi trở ngược lại đại lộ dọc bờ biển dẫn ra pháo đài Qaitbay.

Nói về địa hình, bãi biển Alexandria rất lý tưởng. Các cao ốc chen chúc nằm dọc bờ biển tạo thành một hình vòng cung thật lớn, đúng hơn là vòng tròn với lối ra đại dương là một cửa biển lớn. Alexander Đại Đế quả có mắt thẩm mỹ và biết nhìn xa khi chọn nơi đây để thành lập một thành phố xứng đáng với tên tuổi của ông.

Quanh vòng đai biển là những bến cho tàu bè nhỏ đậu, chính giữa là bãi cát rộng và dài, nơi dân thành phố chỉ bước qua khỏi đường nhựa là tới bãi tắm, như Bondi ở Sydney, Nha Trang ở Việt Nam.

Bãi biển nằm sát thành phố, cũng vì vậy nên không sạch?

Tôi từng nghe người ta ca tụng cảnh hoàng hôn trên đại lộ dọc biển Alexandria nhưng khi ra bãi cát để xuống biển tắm, chúng tôi có cảm tưởng mình đã đi lộn chỗ (một người Hy Lạp và một người Do Thái tôi có dịp tiếp xúc nói khi họ đi Ai cập, họ không đến Cairo hay Alexandria mà đi nghỉ mát và tắm biển ở Biển Đỏ hay núi Sinai, những nơi mà họ nói bãi biển tuyệt đẹp).

Tôi đã khốn đốn khi dùng phòng vệ sinh và phòng tắm công cộng (có trả 1 Pound cho người gác) để thay đồ bởi người ta phóng uế bừa bãi, nhìn buồn nôn. Tôi ra ngoài bãi cát định quấn khăn thay đồ giữa trời nhưng ngại phong tục ở đây không cho phép nên đành trở vào chịu trận, trả cái giá để được tắm biển Alexandria.

Ekramy thuê 2 cái dù và 4 cái ghế cho nhóm chúng tôi. Bãi biển đầy người hóng biển và tắm. Các bà các cô mặc nguyên quần áo ngâm mình dưới nước, có bà trùm khăn đầu. Chỉ thấy các trẻ em trai và một vài ông để thân mình trần. Một vài thanh niên còn mặc cả áo thun. Nhà tôi là người duy nhất mặc đồ tắm mono-kini. Chúng tôi cảm thấy có sự bất ổn về cách ăn mặc của mình và không dám xuống biển vì nhìn nước đục ngầu, bãi cát ngập rác rến, giấy vụn bay tứ tung. Sau mấy chục năm được sống ở xứ sạch sẽ như Úc, chúng tôi cứ đứng nhìn, không có can đảm xuống nước.

Thấy vậy, Ekramy bảo nhà tôi cứ xuống tắm vì mọi người dân ở thành phố Alexandria đều tắm ở đây và Alexandria không phải là Paris hay Australia. Ông tài xế thấy bộ điệu sợ dơ của chúng tôi bèn hỏi Ekramy chúng tôi từ đâu đến.

Cuối cùng, tôi nói với nhà tôi dầu nước trông không sạch nhưng nước biển có chất muối nên không đáng ngại, cứ xuống nước để được một lần tắm ở thành phố nổi tiếng trong lịch sử, nơi có thể đã là chỗ hẹn hò và tắm biển của cặp tình nhân Cleopatra – Mark Antony!

Nước bẩn nhưng ấm, đùa một lát với sóng biển làm chúng tôi cảm thấy dần dần thích thú, nhưng vì đi trễ nên chỉ được tắm một tiếng bởi Ekramy nói chúng tôi còn đi ăn trưa và làm một vòng thành phố trước khi trở về Cairo.

Rời bãi biển, Ekramy chạy theo đưa cho chúng tôi mỗi người 1 Pound để trả tiền sử dụng phòng tắm công cộng hồi nãy. Một bầy con nít thấy vậy bèn ngửa tay xin tiền, chúng tôi lắc đầu và thế là một cậu bé chửi thề quẳng một nắm cát vào người chúng tôi. Nó nén rất chính xác. Đã ớn phòng thay đồ nay lại dính cát, chúng tôi bực mình vì sự mất dạy của chúng đối với du khách ngoại quốc.

Rửa ráy và thay đồ xong, tôi ra bên ngoài đợi. Một đám đàn ông trung niên nhìn tôi chỉ chỏ nhưng tôi chẳng hiểu họ muốn gì. Nhà tôi đi ra, cho biết các bà mẹ đem con cái vào phòng tắm rửa trong khi họ để nguyên quần áo ướt không thay. Bầy trẻ tròn xoe mắt nhìn vợ tôi như người từ hành tinh nào đến.

Nguời tắm biển ở đây mặc y phục kín người (chừa cổ và đầu) khi tắm trừ... nữ du khách, bé trai và đàn ông.

Coi chừng cách ăn mặc khi tắm biển

Ra xe, tôi giựt mình bèn hỏi Ekramy thì mới biết rằng ở đây không được phép mặc bi-kini, nhưng mặc đồ như nhà tôi thì được. May là nhà tôi mặc đồ tắm loại khá kín đáo, ống dài như quần sọt. Hú hồn, chúng tôi hoàn toàn không để ý gì đến quy tắc ăn mặc ở xứ Hồi giáo. Nhớ lại đã có chuyện những người người Tây phương qua các nước Ả Rập bị bắt, bị giam giữ vì phạm thuần phong mỹ tục của họ.

Bây giờ nghĩ lại một bản tin trên nhật báo Herald Sun số ra ngày 16.9.2010 lại càng giật mình hơn nữa.

Bản tin của ký giả Padraic Murphy có tít “VCAT ruling backs Muslim dress code. Cover up for pool event” được tạm dịch “Phán quyết của VCAT ủng hộ luật lệ ăn mặc của Hồi giáo. Hãy che kín người khi tới hồ bơi”.

Theo ký giả Murphy thì các gia đình khi tới tắm ở hồ bơi công cộng Dandenong Oasis ở miền đông Melbourne trong dịp một lễ hội phải che thân thể để khỏi xúc phạm những người Hồi giáo nhân dịp lễ Ramadan vào năm tới.

Tòa án hành chánh VCAT chấp thuận việc cấm đoán những lối ăn mặc bị coi là hở hang và nhạy cảm với người Hồi giáo nhưng chỉ áp dụng tại hồ bơi này trong vòng 2 tiếng đồng hồ từ 6.15pm ngày 21.8.2011. Những người tham dự từ 10 tuổi trở lên phải bảo đảm cơ thể của họ được phủ kín từ ngực tới đầu gối và cả thân người. Hội đồng thành phố Greater Dandenong nói việc cấm đoán này giúp người Hồi giáo cảm thấy họ là một thành phần của cộng đồng.

Bản tin này đã gây ra một vài tranh luận trong đó có những người cho rằng đây là nước Úc, những sắc dân khác tới đây sống cần hội nhập, theo tập tục của người Úc. Có lẽ cuộc tranh luận sẽ nổ lớn vào năm tới khi việc cấm đoán có hiệu lực.

Bây giờ tôi mới hiểu tại sao ở bãi biển Alexandria chẳng có một phụ nữ nào để hở vai khi tắm biển ngoại trừ vợ tôi vì chúng tôi không biết cái luật lệ đó của người Hồi giáo. Nhưng tôi đồng ý với câu nói của ông bà mình “nhập gia tùy tục” hay ngạn ngữ của Tây phương “When in Rome do as the Roman do”.

Hai phụ nữ đi dạo ven biển

Ngày hôm qua, Ekramy đã đưa chúng tôi đi ăn kiểu buffet ở vùng gần kim tự tháp Giza, hôm nay anh nói sẽ đưa chúng tôi đi ăn cá. Nghe cá là thích rồi. Tiệm ăn nằm dãy phố đối diện với với bãi biển. Nhà hàng có hai tầng. Chúng tôi lên tầng lầu, tuy đã xế trưa nhưng khách ngồi đầy các bàn, có lẽ phần lớn là người địa phương.

Tôi bảo Ekramy gọi thức ăn cho bốn người và tôi sẽ trả hết. Entrée là những đĩa xốt cà chua, ớt tây, cà rốt, cà dái dê và một vài thứ mà tôi chẳng biết là gì, được chấm bằng loại bánh mì của người Ai Cập. Ăn cảm thấy là lạ, nhưng được.

Main course là những đĩa gồm hai con cá chiên trông giống cá hồng bằng bàn tay, một con tôm nhỏ và một nắm cơm. Tôi thấy ông tài xế và ông hướng dẫn ăn một cách ngon lành nhưng do cá chiên để nguội nên tôi ngửi được mùi tanh.

Thấy hai người Ai Cập uống coca cola, tôi yêu cầu Ekramy gọi cho một chai bia nghĩ rằng phải có bia mới đẩy mấy con cá này vào bụng dù lúc này cũng đã thấy đói, nhưng Ekramy bảo ở đây không được phép bán. Anh giải thích đây là xứ Hồi giáo nên có đến 95% nhà hàng không bán bia rượu, nếu muốn anh gọi cho loại nước có mùi vị như bia nhưng không có chất cồn. Ekramy nói anh là người Hồi giáo, suốt đời không bao giờ sờ chai bia, chẳng uống một giọt rượu nhưng ông bạn tài xế là người Thiên chúa giáo (đạo Coptic) nên thỉnh thoảng cũng có uống. Anh bảo lát nữa ra bên ngoài anh sẽ tìm chỗ mua bia cho tôi nhưng tôi nói không cần thiết.

Bữa ăn cho 4 người giá 170 Pounds tức khoảng 34 Úc kim.

Hồ nước mặt sau thư viện đối bờ biển

Chuẩn bị trở về Cairo, tôi yêu cầu xe chạy một vài vòng trong thành phố Alexandria để ngắm phố xá, chợ búa ven đường. Đến một đoạn nào đó, xe dừng lại. Tôi hỏi đây là đâu, Ekramy chỉ vào một tòa nhà bên kia đường, nói đấy là Thư viện Alexandria. Thư viện một mặt (cổng vào) đối diện với cổng Phân khoa Thương mại của trường Đại học Alexandria, mặt kia là bờ biển với hàng dừa cao trồng quanh bờ hồ.

Kiến trúc của Thư viện Alexandria rất tân kỳ, mặt sau (mà trông như mặt tiền) là mái nhà xuôi chảy xuống hồ nước lớn lót gạch xanh làm mặt nước như gợn sóng dưới bầu trời mùa hè của biển Địa Trung Hải nằm ngay trước mặt.

Kiến trúc mặt sau thư viện với mái nhà xuôi ra biển Địa Trung Hải

Chúng tôi đến thăm thư viện đúng vào dịp đang có cuộc triển lãm quốc tế với sự tham dự của 16 nghệ sĩ điêu khắc từ Ý, Hy Lạp, Cyprus, Cộng hòa Tiệp và của Ai Cập mà những tác phẩm của họ được trưng bày trong sân thư viện, được gọi là một hội nghị chuyên đề về Điêu khắc bằng Vật liệu Tự nhiên qua phương pháp mang tính sáng tạo mới ba chiều bằng thủy tinh, ánh sáng và màu sắc (Alexandria International Symposium for Sculpture in Natural Material Three-dimensional Glass, xem thêm hình ảnh ở trang 150). Còn tiếp

(TVTS – 1281)

source
TiVi Tuan San

Saturday, 21 May 2011

20 năm kể chuyện đường xa: Một vòng Athens, ăn uống và mua sắm (8)


Cập nhật lúc: 2/11/2011 3:03:51 PM
20 năm kể chuyện đường xa: Một vòng Athens, ăn uống và mua sắm (8)

Athens by day: tác giả trên xe Athens City Tour hai tầng chạy vòng vòng quanh phố và hậu cảnh là đồi Acroplis

Ở các nước tân tiến, di chuyển bằng phương tiện công cộng là tiện lợi nhất và dĩ nhiên rẻ nhất. Thành phố Athens có metro, xe bus chạy bằng xăng dầu và xe bus chạy bằng dây điện (như xe tram). Ngoài ra, tôi thấy một tuyến đường có xe tram trông rất đẹp mắt như loại xe tram đời mới nhất ở Melbourne.

Trong các chuyến du lịch chúng tôi thường sử dụng metro vì dễ đi nhất nhưng có nhược điểm vì chạy dưới hầm nên không thấy được cảnh thành phố. Bởi vậy, chúng tôi đã dùng một ngày để thăm thú thủ đô Hy Lạp bằng lối hop on – hop off, tức nhảy lên xe xuống xe bất cứ trạm nào mình muốn.

Có hai hãng xe loại hop on – hop off. Chúng tôi chọn mua vé của công ty có tên Athens City Tour, bán loại vé 2 ngày giá 15 Euro, chuyến đầu tiên khởi hành từ công trường Syntagma Square (đối diện với trụ sở Quốc hội) lúc 9 giờ 15 sáng và chuyến cuối cùng chạy lúc 10 giờ tối.

13 trạm còn lại theo thứ tự gồm:

- Melina Merkouri/ Plaza

- New Acropolis Museum

- The Parthenon

- Temple of Zeus

- National Gardens

- Benaki Museum

- Panathenean Stadium

- National Gardens

- National Library

- National Archeological Museum

- Omonia Square

- Karaiskaki Square

- Thassion

- Kotzia Square/City Hall.

Đấy là nói các trạm dành cho xe Athens City Tour. Cứ nửa giờ có một chuyến, chạy vòng vòng quanh thành phố, dừng lại ở 13 địa điểm khác nhau để khách nhảy lên và nhảy xuống tùy ý. Mỗi vòng kéo dài 1 giờ 30 phút. Từ trạm này đến trạm kia mất từ 3 phút đến 10 phút. Bạn muốn ngồi trên xe bao lâu tùy ý, cho đến khi xe hết chạy vào gần 12 giờ khuya (thời điểm của mùa hè).

Ngoài ra, hãng xe bus này còn cống hiến cho du khách nửa giá vé để đi tour ban đêm từ 18 giờ đến 24 giờ khuya: 8 Euro. Nếu bạn ở Athens lâu, tốt nhất mua vé 2 ngày để còn sử dụng nó đi tới lui trong thành phố ở 14 địa danh du lịch này thay vì đi xe bus thường.

Đi ngoài đường, gần các trạm dành cho Athens City Tour, có những nhân viên bán vé dạo mời mua. Khách sạn cũng có bán. Mời bạn cùng chúng tôi lên đường.

Athens by night: tòa nhà quốc hội về đêm

Athens by day, Athens by evening, Athens by night

Xe Athens City Tour có hai tầng, tầng trên mở rộng. Khách lên xe sẽ được tặng cho cặp earphone nhét tai để nghe lời hướng dẫn bằng 8 thứ tiếng trong đó có tiếng Nhật.

11 giờ trưa, chúng tôi từ khách sạn Herodion ra trạm dừng thứ 3 là New Acropolis Museum để đón xe. Giờ này trời đã bắt đầu nóng, chúng tôi chỉ ngồi ở tầng dưới vì có máy lạnh. Có vài thanh niên nam nữ lên tầng trên phơi nắng và để xem quang cảnh cho rõ hơn.

14 trạm là 14 địa danh văn hóa, nghệ thuật, khoa học và chính trị của Hy Lạp. Chúng ta đang rời trạm New Acropolis Museum để tới đền Parthenon.

Xe chạy qua mặt tiền đình Quốc hội, tòa nhà chúng tôi đã thấy trong ngày đầu tiên khi đặt chân tới thành phố này trong lúc tìm cách về khách sạn. Xe tiếp tục chạy qua khu vực Dinh Thủ tướng, được xem những toán lính mặc lễ phục váy ngắn bồng súng diễu hành bên ngoài thành và đổi ca gác trước cổng vào dinh.

Toán lính diễu hành bên ngoài dinh thủ tướng

Bạn đang tới một sân vận động trông rất đẹp mắt nhưng không giống bất cứ sân vận động tân thời nào, đó là Panathenean Stadium, sân vận động đăng cai Thế vận hội Olympic hiện đại đầu tiên vào năm 1896. Tiếp theo là khu vực có ba bốn kiến trúc cổ nằm kề nhau trên một con đường mà tôi nghe đấy là Đại học Athens, Thư viện Quốc gia. Tới nữa bạn sẽ thấy Trường Bách khoa, Bảo tàng viện Khảo cổ Quốc gia (National Archeological Museum).

Tiếp đến là bùng binh Omonia Station nơi có khoảng 6 con đường lớn nhập lại với nhau, là một trung tâm lớn của thành phố Athens. Dừng ở vài tạm trước khi chạy qua quảng trường Monastiraki nơi có nhiều di tích văn hóa như Thư viện Hadrian. Đứng ở đây chụp hình Library of Hadrian, bạn có thể thấy hậu cảnh là đền Panthernon.

Từ đây bạn có để ngồi trên xe hay đi bộ một đoạn trên con đường có tên Athinas. Con đường này rất nhộn nhịp và phố xá trông bình dân bởi đấy là Central Market, trông giống Chợ Bến Thành hay Queen Victoria Market ở Melbourne. Cùng nằm bên phải con đường Athinas là một quảng trường lớn, không thấy người mà chỉ thấy hàng trăm con chin bồ câu đậu giữa sân, hút sâu bên trong là tòa nhà có tên Town Hall, tức Tòa thị chính Athens. Nơi đây xe Athens City Tour có trạm dừng. Đi bộ một đoạn, lại gặp ngã sáu Omonia Square mà tôi vừa kể với bạn. Thêm chút nữa là quảng trường Syntagma Square, khởi điểm của hành trình ngắm cảnh hop on hop off.

Xe bus chạy bằng dây điện (như xe tram) ở Athens

Sau khi nhảy xuống vài trạm để ngắm cảnh như xem Temple of Zeus ( đền Zeus này nằm ở khu Plaka gần Acropolis, khác với đền Zeus ở thành phố Olympia), chụp hình Thư viện Hadrian, Town Hall, bùng binh ngã sáu Omonia Square, chúng tôi về khách sạn ngủ một giấc và chiều lại lên xe Athens City Tour để không còn hop on hop off mà ngồi lì trên xe một vòng ngắm cảnh “Athens by evening”.

Trở lại khách sạn ăn tối, chúng tôi lại ra đường đón xe để làm chuyến Athens by night cuối cùng cho đáng đồng tiền mua... vé xe bus và... vé máy bay qua Athens!

Mặt trời lặn, không khí Athens mát rượi. Bạn có thể cùng chúng tôi lên mui xe để tận hưởng gió mát (có trăng nữa chứ) và cảnh vật về đêm của một thành phố cổ vào bậc nhất ở Âu Châu mà di tích trải rộng khắp thành phố, đi dâu cũng gặp, nhìn đâu cũng thấy, đặc biệt là đồi acropolis cứ luôn hiện trước mắt bạn ở những góc độ khác nhau mỗi khi xe chạy vòng vòng trên tuyến đường Athens City Tour – hop on hop off.

Chợ thịt trên con đường Athinas

Athens có gì đáng nhớ?

Tôi tiếp cận văn hóa Hy Lạp thời trung học. Những danh từ triết học, khoa học hay y học bằng Pháp ngữ có nguồn gốc hay vay mượn từ tiếng Hy Lạp đã phần nào tập cho tôi làm quen với đất nước này nên khi đến thành phố Athens tôi có cảm tưởng như đến Rome, Paris, nơi đã nghe nhiều nhưng nay mới được dịp thấy.

Bạn thích thể thao? Hy lạp cho bạn Olympic.

Bạn thích âm nhạc? Hy Lạp cống hiến cho thế giới một nữ danh ca có khuôn mặt khả ái và vẻ trí thức qua cặp kính cận thị, hát được nhiều thứ tiếng và ngôn ngữ nào hát cũng rất chỉnh. Đó là Nana Mouskouri mà chúng tôi đã được dịp nghe trình diễn một lần ở Melbourne cách đây hơn một thập niên.

Bạn thích phim? Những bạn cùng lứa tuổi với tôi chắc đã đọc cuốn truyện Zorba the Greek và xem cuốn phim cùng tên do Anthony Quinn đóng.

Mấy chục năm sau, trên xe Athens City Tour, tôi có dịp nghe lại bản nhạc nổi tiếng của cuốn phim này, bây giờ trở thành một thứ dân nhạc được dùng khi người Hy Lạp nhảy múa tập thể. Nghe bản nhạc Zorba the Greek với tiếng đàn bouzouki, bạn tưởng mình đang ở trên bãi biển một hòn đảo nào đó của Hy Lạp, tiếng sóng vỗ, dật dờ bước chân nhịp 2/4 trên cát khi nhân vật Alexis Zorba tập vũ cho nhân vật Basil.

Đất nước của Leonidas, Socrate, Archimedes, Alexander the Great ngày nay không giàu có hùng cường như các nước Âu châu lân bang nhưng có một cuộc sống thoải mái. Kinh tế trì trệ? Sắp phá sản nếu không được Liên Âu cứu? Ra vẻ người dân Athens không để ý đến chuyện đó.

Trước khi đi đến Athens, tôi có nghe một vụ khủng bố đặt bom nhưng không gây tử vong. Lại nghe đình công, chận đường. Nhưng một tuần lễ ở đấy đã trôi qua êm đềm.

Người Hy Lạp thích cuộc sống ở bên ngoài, ở mọi nơi đều có quán cà phê, tiệm bán thức ăn liền, tấp nập như ở Sài Gòn thuở nào và tà tà như người Pháp.

Những căn apartment của cư dân thành phố Athens

Người dân Athens phần lớn sống ở chung cư (nghe nói một căn apartment trung bình từ hai đến ba trăm ngàn đô la). Nhà ở ngoại ô không có vườn trước sau như ở Úc nhưng trông vững chắc, tường xây bằng xi măng hay đá lấy từ núi, mái lợp ngói nhờ vậy mùa đông ấm và hè mát.

Chúng tôi thấy có những cảnh ăn xin (như những phụ nữ trẻ bồng con nhỏ vài tháng xin tiền ở khu phố đông người; trẻ con hay người tàn tật hát dạo xin tiền trên xe) nhưng ở đây du khách không bị ép mua hàng lưu niệm, bị quấy rầy bằng những trò vặt để xin tiền tip như ở những nước nghèo hay đang phát triển. Nhờ vậy mà du khách cảm thấy thoải mái.

Hy Lạp cũng bị nạn di dân bất đắc dĩ như các nước Âu Châu khác, nhưng không trầm trọng lắm. Họ là dân từ các nước ở giáp ranh giới phía bắc, nhưng nhiều nhất là người Albania. Di dân kiếm sống bằng cách bán chợ trời ở các bến tàu, có cả người da đen. Người Hy Lạp coi Chính thống giáo như là quốc giáo nên có vẻ đất nước này không là nơi dung thân lý tưởng cho những di dân khác đạo Thiên chúa. Cộng đồng Hồi giáo ở đấy là thiểu số không đáng kể dù Thổ Nhĩ Kỳ và Albania cùng chung biên giới với Hy Lạp.

Có một điều gây ngạc nhiên cho chúng tôi trong các chuyến bay từ Hy Lạp qua Ai Cập hay từ Do Thái về Hy Lạp, mỗi lần máy bay đáp xuống phi đạo thì có đến một nửa hành khách trên máy bay vỗ tay. Ban đầu, tôi tưởng đấy là trò đùa của một số người trẻ được người già hưởng ứng. Thấy vỗ tay trong chuyến thứ hai, tôi thắc mắc và được trả lời rằng hành khách vỗ tay để khen ngợi và cám ơn các phi công đã đưa họ đến nơi an toàn. Thông thường hành khách chỉ vỗ tay khi họ vượt qua được một chuyện nguy hiểm, đàng này vỗ tay khi bánh phi cơ chạm vào đường băng là một tập quán của người Hy Lạp.

Có lần trên xe từ thành phố ra phi trường, thấy một thanh niên cầm tràng chuỗi, bấm ngón và lần hạt này qua hạt kia, tôi tưởng anh ta là người sùng đạo. Nhưng hột chuỗi này lớn, hơi giống tràng hạt của Phật giáo. Tôi biết đó không phải là chuỗi Mân Côi của người Công giáo, nhưng chẳng biết có phải là của Chính thống giáo Hy Lạp không.

Cho nên khi ở tiệm bán đồ kỷ niệm, thấy tràng chuỗi như vậy có nhiều màu, giá 2 Euro, tôi hỏi thì chủ tiệm cầm lên bấm bấm, xoay vòng vòng giải thích rằng đấy chỉ là chuỗi hột dùng để giết thì giờ, chơi cho đỡ chán.

Nếu bạn hỏi tôi đến Athens nên ở khu nào? Acropolis, nơi có khách sạn Herodion mà chúng tôi trọ (hình)

Nếu bạn hỏi ý kiến nên ở đâu, ăn đâu khi đến thành phố Athens, tôi sẽ trả lời: trọ ở Acropolis, ăn ở Plaka. Hai khu phố này sát nhau, cùng nằm dưới triền đồi Acropolis. Nhà cửa và khách sạn ở Acropolis thoáng hơn, ngược lại khu ăn uống ở Plaka san sát, nhộn nhịp vì thế Plaka là nơi lý tưởng để du khách đến. Những con đường nhỏ đi bộ chằng chịt nhau với những căn nhà màu trắng; quán ăn và tiệm bán đồ lưu niệm kề nhau, có nhiều cây xanh làm cho thời tiết dịu so với những đường phố lớn bên ngoài nắng gắt.

Chật chội nhưng vui: con đường ăn uống và bán đồ lưu niệm về đêm ở khu Plaka

Ban ngày đông người qua lại, tối đến vui nhộn như đường Phố Tàu trên Sydney. Bàn ăn để tràn ra lối đi. Bạn sẽ được những tiếp viên mời vào bàn hay xem thực đơn khi đi ngang quán của họ nhưng họ sẽ không bám theo làm phiền bạn.

Tôi nghĩ phần lớn thực khách ở khu Plaka là du khách ngoại quốc-- người Âu Châu, người Tàu, Nhật trong đó có Việt Nam từ Úc như chúng tôi. Bữa ăn cuối cùng ở Athens, chúng tôi gọi một đĩa grilled sardines (9 Euro), đĩa grilled salmon (11 Euro) và ly bia cối 3.5 Euro.

Chúng tôi chỉ biết khen lối nấu nướng của nhà hàng ở đây rất ngon. Ở Hy Lạp, đồ biển là nhất như tôi đã được nghe.

Người ta nói đi Athens chỉ nên mua đồ trang sức...

Ăn xong, chúng tôi đi chuyến chợ chót để ngày mai trở về Melbourne. Những ngày trước ngồi trên xe tour chạy quanh thành phố, chúng tôi thấy có vài đường phố trông cao cấp, sang trọng nhưng khi đón xe đi mua sắm thì lại tới những khu đông đúc và bình dân. Chúng tôi không có nhu cầu mua áo quần nên tối nay đi mua ít đồ kỷ niệm ở khu Plaka này.

Chúng tôi nghe nói không nên mua áo quần ở Hy Lạp mà chỉ nên mua đồ trang sức. Chúng tôi mua ít đồ trang sức cho con cái và ít thứ kỷ niệm cho mình. Nhà tôi đề nghị mua cây đàn cổ truyền bouzouki (giống đàn mandoline) của Hy Lạp nhưng tôi không còn thích đàn địch như ngày xưa.

Đã đi Sparta nên không lạ khi thấy bày bán nhiều tượng của vua Leonidas. Có một bức tượng đồng vua Leonidas khá lớn, nặng vài chục ký, nghe giá 5,000 Euro thì khiếp vía. Nhưng dù bán rẻ có lẽ chúng tôi cũng không mua.

Qua một cửa hàng thấy bức tượng một vị nữ thần màu trắng, hỏi và được trả lời đấy là Aphrodite của người Hy Lạp, tức thần Venus của La Mã. Ông chủ nói bệ bằng cẩm thạch, người bằng bột cẩm thạch, giá 600 Euro nhưng nếu chúng tôi mua, sẽ bớt còn 400 Euro. Ông nói ở Úc có thể có bán tượng này, nhưng giá phải trên 2,000 đô la.

Để kỷ niệm một chuyến đi: đây là bức tượng thần vệ nữ Aphrodite của Hy lạp mà chúng tôi mua từ Athens đưa về Melbourne

Hỏi làm sao chở về Úc bộ tượng cao quá đầu người, nặng 40 ký, họ nói sẽ đóng thùng, trong vòng 10 ngày hay lâu hơn chút đỉnh sẽ tới Úc, nhưng vì gởi máy bay và có bảo hiểm hư hại, cước phí 300 Euro. Ông ta đưa cho chúng tôi xem vài cái hóa đơn đã gởi hàng qua Sydney.

Hỏi rằng khi chúng tôi về Úc mà chúng tôi không nhận được hàng thì làm sao, ông nói trả tiền bằng credit card thì đấy là một bằng chứng và bằng chứng này rất an toàn. Nhưng kéo thẻ, thẻ không chạy vì tôi quen dùng bằng cách ký nên không nhớ mã số mà ở đây họ đòi pin number. May thay tiền mặt còn vừa đủ.

Vì quá kết bức tượng, tôi nói với nhà tôi rằng nếu hàng không tới thì coi như gặp xui, rớt mất tiền. Ông chủ tiệm đưa cho chúng tôi tờ biên nhận đóng dấu tên, địa chỉ cửa tiệm và chữ ký của ông.

Về đến Melbourne được 10 ngày, tới ngày thứ 15 tôi hơi sốt ruột. Mất tiền có thể không tiếc bằng mất món đồ kỷ niệm của một chuyến đi xa rất có ý nghĩa về văn hóa. Tôi không biết có nên điện thoại hỏi không, thầm nghĩ đợi đến ngày thứ 20 hẵn hay.

Nhưng qua ngày thứ 18, hai thùng hàng đóng bằng gỗ thông đã được chở tới tận nhà. Mở ra, nguyên vẹn hình hài nàng Aphrodite. Chúng tôi hài lòng, vui như nhận được một món quà bất ngờ. Nhà tôi nhận xét: “họ làm ăn đàng hoàng thật”. Họ là người Hy Lạp ở Athens mà chúng tôi đã kể với bạn qua 7 bài viết.

Kỳ tới: Xứ kim tự tháp.

(TVTS 1277 – 15.9.2010)

source
TiVi Tuan San

Monday, 18 April 2011

VietFace TV

Đài truyền hình mới Vietface TV, phát hình trên băng tầng 57.2 KJLA từ nam California, bao gồm Los Angeles, Orange và San Bernadino Counties. Sẽ đưa đến với quý vị đồng hương xa gần những chương trình đặc sắc nhất, từ tin tức cộng đồng, thế giới đến những mục văn nghệ, giáo dục, phóng sự, y tế, ..

Giấc Mơ Khiêu Vũ

Audition

A very rare and unique opportunity for Vietnamese people worldwide to appear on stage in a Special Thuy Nga Paris By Night DVD Just Dance! To be released in 2011, alongside with PBN celebrities. Thuy Nga Paris By Night in a collaboration with VietFace TV and Dancesation will have an worldwide open audition mid May 2011 to select 24 contestants with different social background, ages 18 and over, and interesting personalities from all over the world to participate in a ballroom dancing reality TV 12-week series and DVD production A Dancing Dream

The production will take place in Southern California and Las Vegas between May through August 2011. No dancing experience and no partner are required. Audition Participants will appear on stage for TV and DVD filming. If selected, you will be trained, partnered, and performed with world class ballroom dance champions. This exciting program will be broadcasted weekly on prime-time television Vietface TV in US and Canada in the summer of 2011. A Thuy Nga Paris By Night DVD will be released soon after.

For Details, visit: www.adancingdream.com or www.vietfacetv.com (1-888-90-VIETFACE begin_of_the_skype_highlighting 1-888-90-VIETFACE end_of_the_skype_highlighting)


Một cơ hội rất hiếm có và duy nhất cho người Việt Nam trên toàn thế giới được xuất hiện trên sân khấu cùng với những ca sĩ nổi tiếng của Trung Tâm Thúy Nga. Chương trình “Giấc Mơ Khiêu Vũ – A Dancing Dream” sẽ được phát hành vào cuối năm 2011

Thúy Nga Paris By Night, VietFace TV,và Dancesation sẽ có một buổi tuyển lựa vào giữa tháng năm để chọn 24 dự tuyển sinh thích hợp từ những bối cảnh đời sống khác nhau từ khắp nơi trên thế giới để tham gia vào một chương trình khiêu vũ truyền hình thực tế và Thúy Nga DVD Just Dance!

Chương trình sẽ được thực hiện và thu hình tại Miền Nam California và Las Vegas từ Tháng năm đến Tháng tám năm 2011. Không cần kinh nghiệm khiêu vũ, không cần partner, tuổi từ 18 trở lên . Các dự tuyển sinh sẽ được xuất hiện trên sân khấu cho truyền hình và quay phim DVD. Nếu được chọn, bạn sẽ được huấn luyện và trình diễn với những vũ sư chuyên nghiệp quốc tế. Chương trình hoành tráng và đặc sắc này sẽ được trình chiếu hằng tuần trên đài VietFace TV khắp Hoa Kỳ và Canada vào mùa hè năm 2011. Trung Tâm Thúy Nga sẽ phát hành DVD của chương trình này ngay sau đó.

Mọi chi tiết xin liên lạc www.adancingdream.com hoặc www.vietfacetv.com (1-888-90VIETFACE begin_of_the_skype_highlighting 1-888-90VIETFACE end_of_the_skype_highlighting)

Posted in Featured. Bookmark the permalink.
source

Viet Face TV

Tuesday, 15 March 2011

Ca sĩ Tuấn Ngọc : Trong nghệ thuật, "một là có, hai là không có"


Thứ bảy 12 Tháng Ba 2011
Ca sĩ Tuấn Ngọc : Trong nghệ thuật, "một là có, hai là không có"

Ca sĩ Tuấn Ngọc (Ảnh : DR)
Ca sĩ Tuấn Ngọc (Ảnh : DR)
Đức Bình

Riêng một góc trời, một sáng tác quen thuộc của Ngô Thụy Miên có lẽ là nhạc phẩm mà trước đó cũng như sau này, chưa một nam ca sĩ nào thể hiện thành công bằng Tuấn Ngọc. Suốt hơn nửa thế kỷ qua, định mệnh âm nhạc đã khiến cho "Người đàn ông hát" này dường như trở thành một "tượng đài" của nền tân nhạc Việt Nam.

Phần đông các ca sĩ thành danh ở hải ngoại, ít nhiều đều khởi nghiệp và tạo dựng tên tuổi của mình từ trong nước, nhưng trường hợp của Tuấn Ngọc lại là một ngoại lệ. Mặc dù đến với âm nhạc rất sớm, nhờ thừa hưởng những kết tinh nghệ thuật từ gia đình, nhưng giai đoạn trước 1975, người ta không thấy nhiều những lưu trữ về các ca khúc do Tuấn Ngọc thể hiện.

Điều gì cũng có nguyên nhân của nó. Suốt thời tuổi trẻ, các nhạc phẩm mà Tuấn Ngọc chọn hát thường là nhạc ngoại quốc, trong bối cảnh dầu sôi lửa bỏng của Sài Gòn ngày ấy, đa phần các ca sĩ lại chú tâm thu băng đĩa nhạc Việt nhiều hơn.

Từ nhạc ngoại quốc đến nhạc Việt

Tuy nhiên, nếu đã là định mệnh thì con người ta khó mà chối bỏ. Sau khi rời Sài Gòn năm 1975 qua Mỹ định cư, vào giữa thập niên 80, Tuấn Ngọc bắt đầu quay trở lại hát nhạc Việt, qua những nhạc phẩm vượt thời gian, những tuyệt tác của tân nhạc Việt Nam, mà có lẽ hơn ai hết, giọng hát của anh là một minh chứng suất sắc nhất để truyền tải từ những tận cùng của cảm xúc.

Tuấn Ngọc hát mà như không hát, anh cứ thản nhiên buông lơi tự sự, khiến người nghe hồn phách ngẩn ngơ, như thể đang lạc bước về một phương trời xa tắp.

Nhân dịp vào ngày 17/03/2011 ca sĩ Tuấn Ngọc sẽ có buổi biểu diễn phục vụ khán giả người Việt tại Paris và vùng phụ cận, anh đã dành cho thính giả của đài RFI buổi phỏng vấn ngắn.

RFI : Suốt hơn 50 năm qua đứng trên sân khấu ca nhạc, chắc hẳn sẽ là thừa nếu chúng ta nêu ra định nghĩa Tuấn Ngọc là ai. Tuy nhiên cũng thật thú vị nếu anh có thể khái quát một vài nét về chằng đường âm nhạc vừa qua, dường như nó đã đạt đến điểm tuyệt đối ?

Tuấn Ngọc : Thực sự tôi nghĩ trên đời này không có gì là tuyệt đối, nhưng tôi luôn cố gắng hết sức mình trong nghề nghiệp, lúc nào cũng học hỏi, nghiên cứu mỗi ngày, vì tôi là người rất khó tính ngay cả đối với bản thân mình.

Trên đời này, vẫn cần đến yếu tố may mắn, và phải có duyên

RFI : Đối với một gia đình nghệ sĩ theo các bộ môn nghệ thuật truyền thống, như tuồng, chèo, cải lương v.v…, người ta thường gặp mô hình là có nhiều thành viên trong gia đình duy trì và nối nghiệp cha mẹ, nhưng một gia đình tân nhạc, nơi mà cả từ thân phụ cho đến các anh chị em trong gia đình, không những nhất lượt đã trở thành các nghệ sĩ, mà còn là những nghệ sĩ, ca sĩ xuất sắc, có nhiều thành tựu đóng góp cho âm nhạc Việt Nam, có lẽ ở Việt Nam chỉ có một gia đình duy nhất được như gia đình Tuấn Ngọc, chắc hẳn anh chẳng bao giờ có điều gì phàn nàn về gia đình nghệ sĩ thật đặc biệt của mình ? Liệu chỉ có toàn hoa thơm quả ngọt hay cũng còn có cả những bụi đường gai góc ?

Tuấn Ngọc : Tôi vẫn nghĩ trên đời này mặc dù mình luôn cố gắng hết sức trong bất kì lĩnh vực nghề nghiệp nào, thì vẫn phải cần đến yếu tố may mắn, và phải có duyên nữa. Thực sự trong gia đình tôi thì anh em dạy dỗ lẫn nhau, trước hết là bố tôi đem chị em tôi vào thế giới âm nhạc, khi mà chúng tôi sinh ra ở thành phố Đà Lạt. Sau này lớn lên, tôi cũng chỉ lại cho các em của tôi những kinh nghiệm của mình. Trong một gia đình, anh em cùng làm một nghề với nhau thì cũng rất có lợi là vì mình cùng phê bình và chỉ bảo lẫn nhau, nhưng trong nghệ thuật, một là anh có, hai là anh không có, nó hoàn toàn không giống những nghề khác cứ học hoài thì sẽ có, thành ra tôi nghĩ điều may mắn nhất của chúng tôi là chọn đúng nghề, và từ đó mình học hỏi nghiên cứu thêm.

Nhưng chắc chắn là cũng có những yếu tố xung đột nhỏ trong gia đình, là vì anh em chúng tôi phê bình và "sát phạt" nhau dữ lắm, nhưng mang tính xây dựng, đó cũng là điều tốt, nhiều khi bị chê nó lại giúp cho mình tiến bộ hơn, vì ngay cả cá nhân mình cũng còn có những xung đột nữa mà.

RFI : Tuấn Ngọc không những là nam ca sỹ luôn giữ được một lượng công chúng mến mộ đông đảo, bền lâu, nhiều khi chúng tôi có dịp trò chuyện với những ca sĩ trẻ thuộc thế hệ sau này, khi nhắc đến Tuấn Ngọc, thấy toát lên một điều là họ rất khâm phục và kính nể anh, có lẽ không phải ca sĩ nào cũng may mắn được các "đàn em" ưu ái như thế khi có điều kiền bộc bạch sau lưng, vậy theo anh thì đó là nhờ vào yếu tố gì ?

Tuấn Ngọc : Trước hết tôi nghĩ lúc nào cũng học hỏi, đến ngày hôm nay cũng vậy, thành ra tôi nghĩ những cố gắng của mình cũng đem lại kết quả. Ngoài ra, thể loại nhạc tôi chọn hát là dòng nhạc xưa, và dường như cũng đã trở thành tiêu chuẩn của âm nhạc Việt Nam. Cũng may mắn vì tôi hát loại nhạc hợp với mình.

Tôi thường hay khuyên các ca sĩ trẻ nên chọn những dòng nhạc thích hợp thì dễ thành công hơn. Một người ca sĩ "hay", là người biết giấu đi những khuyết điểm và phô trương những điều hay của mình, ngược lại, người ca sĩ "dở" là người giấu đi những cái hay của mình, và phô bầy những cái dở. Thành ra tôi nghĩ mình thành công là nhờ sự khôn ngoan nhiều hơn là tài năng thật sự.

Paris là thành phố mà chẳng ai trên đời này lại không yêu

RFI : Lần gần đây nhất mà anh diễn tại Pháp là vào dịp nào ?

Tuấn Ngọc : Lâu lắm rồi tôi không có dịp trở lại Pháp, hi vọng lần này khán giả vẫn còn nhớ đến tôi và nhận ra tôi.

RFI : Cảm nhận của anh về Paris như thế nào ?

Tuấn Ngọc : Paris là thành phố mà chẳng ai trên đời này lại không yêu, nhất là những người nghệ sĩ, nó rất hợp với tinh thần người nghệ sĩ. Thực ra đối với người Việt Nam, đặc biệt là thế hệ của tôi, ít nhiều đều chịu ảnh hưởng của văn hóa Pháp. Hồi còn nhỏ cả gia đình tôi không nhiều thì ít ai cũng đều học tiếng Pháp, rồi sau đó mới học tiếng Anh, nên cũng chịu ảnh hưởng văn hóa Pháp.

Chắc anh cũng biết là tôi bắt đầu đi hát khi lên 5 tuổi, lúc đó tôi chỉ hát tiếng Việt, nhưng khi lớn hơn khoảng 11-12 tuổi, tôi chọn con đường hát nhạc Anh, Mỹ, còn các em của tôi thì chọn hát cả nhạc Anh lẫn nhạc Pháp. Tuy nhiên tính tôi khi đã chú trọng đến một lĩnh vực nào thì hoàn toàn muốn chuyên sâu nghiên cứu hẳn về lĩnh vực đó, thành ra tôi hát nhạc Anh nhiều hơn nhạc Pháp.

Không thể bắt khán giả trẻ nghe hoài nhạc xưa

RFI : Gần đây anh có nhiều dịp về lưu diễn trong nước, anh thấy bức tranh âm nhạc trong nước hiện nay ra sao ?

Tuấn Ngọc : Riêng về âm nhạc, có thể cái nhìn của tôi chưa đúng, nhưng tôi thấy đa số các nước đều bị ảnh hưởng âm nhạc của Mỹ chứ không chỉ riêng Việt Nam. Tuy nhiên, tôi vẫn yêu nhạc thời xưa hơn, những dòng nhạc của các nhạc sĩ như : Phạm Duy, Trịnh Công Sơn, Từ Công Phụng, Ngô Thụy Miên hay Vũ Thành An v.v… gần như đã trở thành nhạc "classic" của Việt Nam mình, cũng giống như nhạc cổ điển của Châu Âu vậy.

Trở lại vấn đề âm nhạc trong nước, tôi thấy các ca sĩ trẻ bây giờ hát đều có "style" riêng, tuy chưa đúng với tinh thần của nhạc hồi xưa, nhưng về nghệ thuật, khó có thể nói thế nào là đúng, thế nào là sai, thế nào là hay, thế nào là dở. Tất cả tùy theo ý thích của mỗi người. Vấn đề khó khăn bây giờ là ta không thể bắt khán giả trẻ nghe hoài nhạc xưa, đi lùi lại như thế thì cũng không nên, đó cũng là vấn đề không dễ xử.

Còn nhạc mới, về nghệ thuật, nhiều khi trong giới chúng tôi gọi là "mỳ ăn liền" làm sao bán cho mau, cho dễ, mà tôi thì thực sự cả đời rất kị làm như vậy, thành ra những người nghệ sĩ nên cẩn thận hơn khi cho phát hành một tác phẩm.

RFI : Anh không những sinh ra và trưởng thành trong một gia đình mà ở nơi đó hội tủ đầy đủ những yếu tố Nhân Hòa Địa Lợi của âm nhạc, bên cạnh đó, anh còn là rể của gia đình nhạc sỹ Pham Duy – cũng là một gia đình có rất nhiều nhân tài và có những đóng góp to lớn cho âm nhạc Việt Nam, tuy nhiên các con cái anh không ai theo nghề của ông bà hay cha mẹ, phải chăng đó là vì họ sinh ra tại Mỹ, còn nếu sinh trưởng tại Việt Nam thì chắc cũng sẽ có người theo nghiệp của bố mẹ ?

Tuấn Ngọc : Cái đó cũng có phần đúng, con cái bên này (Mỹ) đi học ở trường nói tiếng Mỹ, về nhà nghe nhạc Mỹ, thành ra khó mà bắt con cái hát nhạc Việt Nam như chúng tôi, đó là cái khó khăn. Nếu phải chi con cái tôi sinh trưởng ở Việt Nam thì tôi nghĩ sẽ dễ hơn. Thực sự tôi rất muốn con cái tôi đi theo con đường âm nhạc, là vì tôi cảm thấy rất hạnh phúc khi được hát, nhưng mà tôi không bắt buộc.

RFI : Xin cảm ơn ca sĩ Tuấn Ngọc.

(Buổi biểu diễn của ca sĩ Tuấn Ngọc diễn ra vào chủ nhật, 17/04/2011, hồi 15h15, tại Espace Reuilly (metro Montgallet) – 21 rue Henard – 75012 PARIS)

source

RFI Vietnamese

Thursday, 24 February 2011

Nguyễn Ánh 9 khóc khi đệm đàn cho Ý Lan


Cập nhật lúc: 2/17/2011 8:57:13 PM
Nguyễn Ánh 9 khóc khi đệm đàn cho Ý Lan

Ý Lan và Nguyễn Ánh 9

Nhạc sĩ 'Cô đơn' xúc động khi nghe con gái nữ danh ca Thái Thanh hát bài nhạc tình 'Người đi qua đời tôi' tối 16/2. 40 năm trước, hằng đêm ông vẫn đệm đàn cho Thái Thanh hát ở phòng trà.

Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 là vị khách mời đặc biệt trong đêm nhạc "Khung trời Ý Lan", diễn ra tối 16/2, tại phòng trà Đồng Dao, TP HCM. Đêm nhạc do doanh nhân Dương Quốc Nam của thương hiệu Phố Xinh tổ chức tặng ca sĩ Ý Lan nhân dịp chị về quê ăn Tết.

Ý Lan trân trọng mời nhạc sĩ lên đệm đàn cho chị hát. Bài hát Người đi qua đời tôi với giọng hát khắc khoải cùng từng nốt nhạc du dương của hai người tạo nên không gian đầy cảm xúc của đêm nhạc.

Sau khi đệm xong ca khúc, nhạc sĩ Nguyễn Ánh không nén nổi xúc động, rơi nước mắt và chia sẻ: "Cách đây 40 năm tôi đã đệm đàn cho Thái Thanh hát ca khúc này, giờ đây tôi đệm đàn cho con gái cô ấy hát. Đó là một mối duyên đẹp mà tôi có được trong âm nhạc. Ý Lan đã giúp tôi sống lại những ký ức thời trẻ”.

Ca sĩ Ý Lan cũng xúc động không kém và bày tỏ niềm cảm ơn sâu sắc đến người nhạc sĩ đã gắn bó với cả hai mẹ con cô.

Ý Lan và chồng- “anh Tuấn”

Xuất hiện trong đêm nhạc của Ý Lan còn có người chồng mà chị luôn miệng gọi thân thiết là "anh Tuấn". Anh Tuấn luôn song hành cùng chị trong các chuyến lưu diễn bởi theo anh, không gì vui bằng nhìn thấy vợ mình được sống trong niềm hạnh phúc trên sân khấu với những tình cảm nồng hậu từ khán giả.

Cả hai dành tặng khán giả tiết mục song ca Ngậm ngùiCòn chút gì để nhớ. Người nghe vô cùng ngỡ ngàng và thích thú trước sự kết hợp đầy ăn ý của cặp vợ chồng này.

Trong đêm nhạc, Ý Lan hát lại những ca khúc được nhiều khán giả yêu mến trong suốt 20 năm ca hát của cô.

Nhiều người trầm trồ bởi vẻ đẹp vượt thời gian của Ý Lan.Trả lời câu hỏi đã ngoài 50 tuổi, nhìn lại, điều gì khiến chị hài lòng nhất, Ý Lan trả lời:

Đó là đám con tôi đã khôn lớn và trưởng thành. Đặc biệt, sau đổ vỡ hôn nhân, cuối cùng tôi đã tìm được cho mình một người đàn ông bên cạnh, chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống.

Anh ấy luôn sát cánh cùng tôi trong các chuyến biểu diễn, là khán giả trung thành nhưng cũng rất khó tính để góp ý cho giọng hát của vợ. Trước đây căn bênh ung thư vú hành hạ tôi rất nhiều và anh chính là người động viên tôi vượt qua mọi đau đớn để tiếp tục ca hát. Anh tạo cho tôi cảm giác bình an để toàn tâm toàn ý vào đam mê ca hát.

Thú vị hơn, tôi với anh ấy là vợ chồng đồng thời là sui gia của nhau, vì con trai anh ấy lấy con gái đầu của tôi. Tôi đã có một đại gia đình để yêu thương và chăm sóc.

Dung Lâm, ảnh Huy Tân (nguồn VnExpress)

source
TiVi Tuan San